Mỗi nhà một cảnh: Hạnh phúc

20:29 13/02/2019

Thu bực tức dằn mạnh túi xách xuống giường, hằm hằm quay sang cu Tuấn đang cúi gằm mặt:

- Tại sao con dám lấy tiền của em? Đưa cặp đây cho mẹ kiểm tra. Con đã tiêu cái gì? Sao mẹ hỏi không trả lời? Học đâu cách ương bướng vậy? Hà, mang cái roi ra đây?

Cái roi trên tay chỉ chạm nhè nhẹ lên mông nhưng cũng đủ để Tuấn òa khóc:

- Mẹ ơi con không mua đồ chơi. Con không tiêu linh tinh. Hu hu

Thu phệt thêm 1 roi nữa khiến cu cậu càng nức nở, ôm chặt lấy mẹ. Từ trước đến nay Thu chưa bao giờ đánh con. Cô vẫn tự hào và hạnh phúc về gia đình nhỏ của mình. Hai vợ chồng đều là viên chức nhà nước, thu nhập tạm đủ trang trải sinh hoạt. Tuy không khá giả nhưng chồng Thu rất yêu con, thương vợ; đặc biệt hai đứa trẻ nhà cô rất ngoan ngoãn và chăm học.

Ngày 30 tết, 3 mẹ con mua lì xì về. Hai đứa hớn hở giúp mẹ bỏ tiền vào các phong bao. Vừa dán lì xì, Thu vừa giải thích cho các con tục lệ mừng tuổi đầu năm. Cu Tuấn nhìn vào xấp 50.000 mới cứng mẹ để ở giường tần ngần hỏi:

- Mẹ ơi, lì xì người ta mừng cho con là của con phải không? Vậy con có được tiêu không?

- Không được đâu – bé Hà nhanh nhảu đáp – Anh không thấy mẹ vừa nói lì xì chỉ để nhét lợn tiết kiệm hoặc đưa mẹ để đóng học phí đấy à?

Mấy ngày tết, hai đứa nhỏ nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh của mẹ. Được đồng lì xì nào là hai anh em chạy vào ôm lợn tiết kiệm của từng đứa tỉ mẩn nhét tiền vào. Sau đó còn xóc xóc xem lợn ai được ăn nhiều “béo” hơn. Vậy mà ngày thứ hai đi học sau kỳ nghỉ tết, lúc trên đường về, bé Hà buột miệng mách mẹ:

- Mẹ ơi, hôm qua lúc mẹ đi làm. Mấy chú cơ quan bố đến lì xì cho con và anh Tuấn. Anh Tuấn không nhét vào lợn mà còn lấy cả của con.

- Có đúng không Tuấn, các chú lì xì cho 2 anh em bao nhiêu?

- Được 400.000 ạ.

…Bị 2 roi phệt vào mông nên cu Tuấn đành thú nhận với mẹ tiền lì xì cậu “mua đồ tặng bạn Phong”. Đoán con mua đồ chơi siêu nhân cho bạn nhưng bực vì hành động giấu giếm, tự ý của con nên sau trận đòn Thu còn phạt cu cậu úp mặt vào tường thêm 1 tiếng nữa.

Hôm sau Thu được cô chủ nhiệm cu Tuấn nhắn cuối buổi ở lại một chút. Phấp phỏng không biết con trai có nghịch gì không mà cô giáo lại cần gặp phụ huynh nên khi vừa tan làm, Thu vội vã lên phòng để gặp. Nghe tiếng trống, đám trẻ con như đàn sáo non ùa ra nhốn nháo, Thu ngó vào thấy trên bục giảng, cô chủ nhiệm đang nói chuyện với một bà cụ gầy gò. Thấy Thu, cô giáo mỉm cười:

- Mẹ Tuấn vào đây nói chuyện với bà Phong nhé. Sáng nay lúc đi học bà Phong gặp cô giáo ngỏ ý cuối buổi xin gặp phụ huynh bạn Tuấn.

Bà lão quay sang Thu, run run nắm chặt tay cô:

- Cô ơi, bà cảm ơn món quà cháu Tuấn tặng cháu Phong nhiều nhé. Hôm qua Phong về nhà đeo cái cặp mới, bà hỏi cặp cũ đâu, Phong bảo cặp cũ bỏ đi rồi vì vừa được Tuấn tặng cái cặp mới mua từ tiền lì xì. Cháu bé người mà tốt bụng quá, thật cảm ơn gia đình quá.

Thu nghe chuyện, cô quay sang thấy cu Tuấn đang đang tần ngần đứng ở góc lớp, cặp mắt to tròn đen láy lo lắng dõi theo từng thái độ của mẹ. Cô vẫy tay gọi con lại gần, âu yếm khẽ xoa mái tóc bờm xờm.

 Trên đường về, câu chuyện gia cảnh của Phong bố chết, mẹ bỏ vào Nam, phải ở với bà nội già yếu nên thuộc diện nghèo đặc biệt khiến Thu thấy thương cảm. Chắc thấy bạn mấy năm vẫn đeo cái cặp cũ nên anh chàng mới lấy tiền lì xì để mua tặng bạn. Thảo nào lúc cho tiền vào phong lì xì, anh chàng cứ tần ngần… Thu thấy lòng chùng lại, cảm xúc cứ dâng lên dào dạt. Khẽ mỉm cười, cô thấy mình là người mẹ hạnh phúc nhất trên đời vì không chỉ có cậu con trai ngoan ngoãn mà còn có tấm lòng nhân ái, vị tha rất đáng quý và trân trọng.

Bùi Hạnh

Từ khóa:
Bình luận của bạn về bài viết...

captcha