.

Đoạn kết của kẻ ham chơi, ra tay sát hại bạn trên nóc nhà mình

Thứ Bảy, 07/01/2017, 09:58 [GMT+7]
.

 

Đối tượng Quân
Đối tượng Quân

Ham chơi bời, lêu lổng nên món nợ chỉ có 500.000 đồng mà áp Tết rồi nhưng  Quân chẳng kiếm đâu được để trả cho bạn về quê. Trong lúc tranh cãi về chuyện nợ nần, không kiềm chế được bản thân, Quân đã xuống tay giết bạn rồi ném xác xuống sông Hồng phi tang…

Cậu ấm được nuông chiều

Họ hàng thân thích và cả những người quen thân với gia đình Quân đều có chung một nhận định, anh ta được cưng chiều từ bé nên sinh hư. Có lẽ điều đó là chính xác, bởi Quân là con trai duy nhất trong gia đình có 5 chị em. Bố mẹ Quân là công chức nhà nước, nhưng do “khát” con trai nên mặc dù sau 4 lần sinh nở đều là  “cách cách”, ông bà vẫn cố sinh lần thứ 5 và may mắn được “quý tử”. Vì thế, ngay từ khi còn nhỏ, Quân đã được bố mẹ hết sức cưng chiều.

Khi lớn lên, Quân chỉ có việc đi học chứ không phải động tay động chân làm bất cứ vệc gì nên sinh lười biếng, ham chơi bời. Năm 10 tuổi, Quân đã dính vào nghiện chơi điện tử. Suốt ngày anh ta chỉ cắm mặt vào màn hình vi tính chơi điện tử nên việc học hành xao nhãng. Cố gắng lắm rồi Quân cũng kiếm được tấm bằng tốt nghiệp THPT. Không thể học lên đại học, Quân đi làm thợ xây dựng.

Từ một “cậu ấm” được cưng chiều, nay bố mẹ Quân thấy con trai suốt ngày vất vả chường mặt ngoài công trường với nắng gió nên xót con. Mới đi theo các công trường xây dựng được một thời gian thì bố Quân lọ mọ tìm đến nơi ông công tác trước khi về hưu là Cục phát hành và kho quỹ thuộc Ngân hàng Nhà nước xin cho con trai thế chân vào làm ở đây. Tuy lương không cao nhưng được cái Quân có việc làm ổn định, nhàn hạ, tránh được nỗi vất vả nơi công trường.

Thấy con trai lớn rồi nhưng vẫn ham chơi, nghĩ cưới vợ thì Quân sẽ tu tỉnh để chăm lo cho gia đình nên bố mẹ Quân nhờ người thân quen mai mối cho anh ta một cô gái ngoan ngoãn, khỏe mạnh, nhà ở trên Ba Vì, Hà Nội. Cưới nhau năm trước thì năm sau vợ chồng Quân có đứa con đầu lòng. Ba năm sau, vợ Quân lại sinh thêm đứa con thứ hai. Có vợ, có con, cứ tưởng cuộc sống của Quân êm ả trôi, nhưng anh ta vẫn say sưa với trò chơi điện tử, có lẽ còn hơn cả say vợ.

Ngoài giờ đi làm ở cơ quan, Quân bỏ đi chơi điện tử. Nếu là thứ bẩy, chủ nhật thì anh ta bỏ đi cả ngày. Nhiều đêm, Quân mải mê với game đến một, hai giờ sáng mới mò về nhà. Việc chăm sóc con cái, anh ta bỏ mặc cho vợ cùng bố mẹ già. Say trò chơi điện tử đến nỗi, khi vợ mang thai, Quân yêu cầu, nếu sinh con trai thì đặt tên là… Trương Vô Kỵ, còn con gái đặt tên là Trương Mạn Ngọc. Có lần, bố mẹ Quân phát hiện anh ta có băng dính ở tay, nghi ngờ con nghiện ma túy, ông bà lo lắng vặn hỏi thì Quân thú nhận bán máu lấy tiền chơi trò chơi điện tử. Theo Quân, anh ta từng 3 lần đi bán máu để có tiền chi cho thú vui này.

Ngoài 70 tuổi, chỉ sống bằng đồng lương hưu ít ỏi nhưng bố mẹ Quân vẫn còn phải bao bọc cho gia đình nhỏ của Quân với 4 miệng ăn. Lương của Quân thì thấp, vợ anh ta không công ăn, việc làm, chỉ đi phụ giúp bán hàng nên cũng chỉ có mức thu nhập khoảng vài ba triệu đồng. Vì thế, hàng tháng vợ chồng Quân chỉ góp tiền ăn cho bố mẹ được chừng một, hai triệu đồng. Lương hưu không đủ sống cho cả gia đình nên bố mẹ Quân đành ngăn căn nhà 2 tầng cũ kỹ, dành ra 1 phòng cho người thuê trọ kiếm thêm ít tiền hàng tháng phụ vào chi tiêu. Với hoàn cảnh gia đình khó khăn như thế, đáng lý ra ngoài giờ làm việc ở cơ quan, Quân phải làm thêm kiếm tiền nuôi con nhưng anh ta lại chỉ biết có game.

Công việc duy nhất trong nhà mà Quân làm được là hàng ngày đưa đón con bé lớn đến trường mầm non. Việc này, Quân không thể trốn tránh, bởi trường của con nằm ngay trên đường anh ta đi làm. Ham chơi, lười nhác việc nhà nhưng bố mẹ có nói thì Quân phản ứng cãi lại, thậm chí đôi lúc anh ta còn nổi xung gây sự với mọi người trong gia đình.

Và món nợ cuối năm

Gần đây, bố mẹ Quân thấy con trai đưa một người bạn tên Tài cùng làm trong cơ quan về ở trong cái chòi trên sân thượng. Biết tính con trai thích gì làm nấy nên ông bà cũng chẳng hỏi. Mấy tháng trước, Quân dùng tôn, cót ép quây nên cái chòi này làm chỗ sáng sáng anh ta lên đây tập thể dục. Nếu một người ngủ ở đây cũng được nhưng mùa hè thì rất nóng. Sau nghe Quân giới thiệu, Tài là bạn thân, vả lại bố mẹ Quân thấy anh ấy hiền lành, tử tế nên cũng có cảm tình.

Trước Tết ít ngày, không thấy Tài, ông bà nghĩ có lẽ anh ấy nghỉ Tết về quê trong Hương Sơn, Hà Tĩnh. Trú trọ ở nhà ông bà, không hiểu sao về quê nghỉ Tết mà không thấy anh ấy có lời chào? Nghĩ thế thôi, chứ ông bà cũng không hỏi con trai. Đến mùng một Tết, ông bà thấy Quân đùng đùng trèo lên sân thượng dỡ cái chòi. Muốn trèo lên cái chòi ấy phải bám vào những thanh sắt uốn chữ U cắm vào tường, già cả như ông bà thì khó mà trèo lên được. Có điều ông bà không ngờ, có chuyện tày đình đã xảy ra trên cái sân thượng ấy…

Vốn làm cùng cơ quan lại trạc tuổi nhau nên Quân và anh Tài chơi với nhau khá thân. Thấy bạn quê ở Hương Sơn, Hà Tĩnh, lương bổng không cao, loay hoay  với nơi thuê trọ nên Quân rủ về nhà anh ta ở cùng cho vui. Chuyện tình bạn của hai người không có gì đáng nói nếu không có một món nợ nhỏ. Cách đây vài tháng, trong lúc hết tiền chơi game, Quân có vay của Tài 500.000 đồng, hứa giáp Tết sẽ trả. Sau bữa cơm tất niên do cơ quan tổ chức vào trưa 25 tháng chạp, anh Tài có gặp Quân đề cập đến món nợ này để còn thu xếp về quê. Biết là không thể trì hoãn nên Quân hẹn anh Tài chiều hôm ấy gặp nhau trên sân thượng.

Với một kẻ chỉ say trò chơi game bạo lực như Quân thì làm gì có tiền mà trả. Vì thế, khi gặp nhau trên sân thượng, Quân đề nghị được trả trước cho anh Tài 200.000 đồng, số tiền còn lại ngoài Tết sẽ trả nốt. Tuy nhiên, đề nghị ấy của Quân không được anh Tài chấp nhận.

Tức mình, Quân nổi nóng chửi mắng anh Tài là kẻ “ăn cháo đá bát, có vài trăm ngàn đồng mà cũng làm khó bạn bè”. Bị bạn xúc phạm, anh Tài cũng phản ứng lại Quân. Thế là giữa hai người cãi chửi nhau rồi dẫn đến xô xát. Vớ cây xà gồ bằng sắt dài khoảng 70cm vứt trên sân thượng, Quân giơ lên dọa anh Tài. Cũng không kém, anh Tài cầm thanh gỗ nằm gần đó sẵn sàng chống trả: “Thế mày làm gì tao?”. Cứ nghĩ chỉ là dọa nhau, không ngờ Quân nổi máu côn đồ xông vào vung cây xà gồ đánh một nhát trúng vào sau gáy Tài khiến anh gục xuống.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Thấy nạn nhân chảy máu, Quân vứt cây xà gồ xuống sàn sân thượng. Đúng lúc này, Tài tỉnh dậy, loạng quạng vơ thanh gỗ giơ lên định tấn công lại Quân. Giật lấy thanh gỗ trong tay nạn nhân, Quân tức giận vung lên đập liên tiếp nhiều nhát vào đầu anh Tài cho đến khi chết hẳn.

Sợ mọi người trong nhà phát hiện, Quân lấy dây điện trói chân tay nạn nhân rồi cho vào 2 chiếc bao tải dứa lồng nhau để trên sân thượng. Lục túi quần của nạn nhân, Quân lấy chiếc ví da, bên trong có hơn 1 triệu đồng, giấy phép lái xe, CMND, đăng ký xe máy mang tên anh Tài cùng chiếc điện thoại di động. Đôi giầy da của anh Tài bị Quân bỏ vào 2 chiếc túi nilon mang ra vứt vào thùng rác đầu ngõ và bãi rác bên kia đường Minh Khai, Hai Bà Trưng, Hà Nội. Sau khi lột hết tiền, chiếc ví của nạn nhân cũng bị Quân ném xuống rãnh nước đầu ngõ 364 Minh Khai. Còn chiếc Wave cùng 2 mũ bảo hiểm của anh Tài, Quân mang ra đầu cầu Mai Động dựng ở đấy, tránh mọi người trong nhà nghi kỵ.

Xong việc, Quân quay về nhà nghỉ ngơi, khoảng 23h, khi mọi người đi ngủ cả, Quân lên sân thượng sử dụng dây thừng thả bao tải dứa có chứa xác anh Tài xuống. Sau đó, Quân dùng xe máy chở thi thể lên cầu Vĩnh Tuy thả xuống sông Hồng. Hai ngày sau, Quân mang chiếc xe máy của nạn nhân bán được 8,5 triệu đồng và bán chiếc điện thoại di động được 330.000 đồng.

Không thấy con trai về ăn Tết, gia đình anh Tài lo lắng, bổ đi khắp nơi tìm kiếm nhưng không được. Đến mùng 4 Tết, gia đình tìm đến Phòng PC45 - CATP Hà Nội trình báo, con trai họ bị mất tích từ ngày 26 tháng Chạp. Thu thập thông tin, bước đầu các trinh sát Phòng PC45 và CAQ Hai Bà Trưng được biết, sau bữa cơm tất niên vào trưa 25 tháng chạp, mọi người trong cơ quan không thấy anh Tài xuất hiện nên cứ nghĩ anh đã về quê ăn Tết.

Được biết, do hoàn cảnh khó khăn và không có chỗ ở Hà Nội nên khoảng một tháng gần đây, nạn nhân có đến nhà đồng nghiệp có tên là Trương Mạnh Quân, sinh 1979, ở 21/364 Minh Khai, Hai Bà Trưng, Hà Nội, ở nhờ. Khi các trinh sát tìm gặp Quân thì anh ta cho biết, anh Tài mới chuyển đi. Tuy nhiên, với các thông tin thu thập, các trinh sát nhận định, khả năng Quân là nghi can số 1.

Còn Quân, sau khi sát hại anh Tài, mỗi khi chợp mắt là hình ảnh nạn nhân lại hiện về khiến anh ta lo sợ. Vì thế, mấy ngày Tết, Quân sống trong tâm trạng bất an. Sau khi đưa vợ con về Ba Vì chúc Tết bên ngoại, chiều mùng 3 Tết, Quân thú nhận với gia đình, anh Tài đã bị anh ta sát hại trước Tết. Mặc dù bị sốc với tin này nhưng gia đình động viên Quân ra đầu thú. Sáng mùng 4 Tết, Quân tìm đến Phòng PC45 - CATP Hà Nội xin đầu thú.

Ba ngày sau khi Quân ra đầu thú thì chiếc bao tải chứa thi thể anh Tài cũng được phát hiện trôi trên sông Hồng, đoạn địa phận Cự Khối, Long Biên. Với hành vi giết người một cách côn đồ, dã man, Trương Mạnh Quân đã phải nhận hình phạt tử hình về tội giết người, 4 năm tù về tội cướp tài sản, tổng hợp hình phạt chung là tử hình. Chỉ vì món nợ 500.000 đồng mà Quân ra tay giết người, để lại nỗi đau đớn không chỉ cho gia đình nạn nhân mà cả bố mẹ, vợ con anh ta.

Thục Quyên

;
.
.
Bình luận
.
.
.
.
.